Edit & Beta: Đoè
Đôi bàn tay của Sầm Dạ Lan rất đẹp, các khớp xương rõ ràng, thon dài rắn rỏi, là đôi tay chỉ huy binh lính trên sa trường, kết liễu kẻ thù chỉ bằng một nhát kiếm, xưa nay y sát phạt quả quyết chưa từng do dự. Bây giờ khi chạm vào *** của thiếu niên, y cảm thấy hơi run, lòng bàn tay ướt nhẹp và nhớp nháp, không biết là mồ hôi hay ***, tỏa ra hơi nóng, Sầm Dạ Lan ngây người.
Y *** không có quy luật, Nguyên Trưng càng nhìn càng tức, hắn nhìn thẳng vào quai hàm căng chặt của Saàm Dạ Lan, hận không thể ăn tuôi nuốt sống y.
Nguyên Trưng khàn giọng nói: "Tướng quân, đừng qua loa lấy lệ như vậy."
Sầm Dạ Lan không được tự nhiên lườm Nguyên Trưng một cái, nhíu mày, lông mi vừa dày vừa dài, vẻ ẩn nhẫn giữa hai hàng lông mày hết sức động lòng người, ngay lập tức, y phát hiện thứ trong lòng bàn tay mình lại sưng to lên một vòng.
Sầm Dạ Lan: "..."
"Dưới con mắt mọi người, ai có thể nghĩ tới Sầm Tướng Quân —— "
Lời còn chưa nói xong, đã đổi thành một tiếng thở hổn hển trầm thấp, Sầm Dạ Lan siết chặt, đuôi mắt đỏ lên, thẹn thùng vô cùng, tức giận nói: "Câm miệng!"
Sầm Dạ Lan căm hận: "Ngươi ngậm miệng lại cho ta."
Nguyên Trưng nhìn chằm chằm Sầm Dạ Lan, nở nụ cười, hắn đưa tay lên chạm vào tai y rồi cưỡng ép ấn xuống gáy y, nhàn nhạt nói: "Sầm Tướng Quân, ngậm vào đi."
Thứ đồ chơi cứng rắn ấy ghì mạnh vào má Sầm Dạ Lan.
Ánh mắt Nguyên Trưng vẫn luôn dính chặt trên người Sầm Dạ Lan, khoảnh khắc hắn cúi xuống, tim như muốn nhảy ra ngoài, bóng dáng Sầm Dạ Lan tựa như ánh sáng vàng thuở còn nhỏ hiện liên trong đầu hắn, cùng với vẻ lạnh lùng bây giờ của y trùng trùng điệp điệp, trái tim hắn chứa đầy những cảm xúc không thể giải thích được, cảm xúc đong đầy đến mức sắp nổ tung.
Toàn thân Sầm Dạ Lan cứng đờ, thở dồn dập, đứt quãng mắng chửi: "Vô liêm sỉ, ngươi lật lọng."
Sầm Dạ Lan mở mắt ra nhìn Nguyên Trưng, ánh mắt dần trở nên rõ ràng sau cơn mê mang, Nguyên Trưng ngẩn người, không được tự nhiên quay mặt đi chỗ khác, nhưng vẫn không buông tay đang ôm eo y ra.
Sầm Dạ Lan nói: "Cút ngay."